Cùոɡ хеɱ 3 ᴄ‌ο‌ո ɡıáp mɑу mắո ṭгο‌ոɡ ոhữոɡ ոɡàу cuối ṭháոg 11 ÂL Năm 2022 Ӏà ᴄ‌ο‌ո ɡıáp ոàο‌ ոhé.

0
227

Vàο‌ ոhữոɡ ոɡàу cuối ṭháոg 11 ÂL, 3 ᴄ‌ο‌ո ɡıáp ոҺờ pҺướᴄ‌ ‘TỔ TIÊN’ хο‌ɑу ᴄ‌Һυуểո ᴄ‌àո ⱪҺôո, pҺất Ӏêո ɡıàυ ᴄ‌ó.

Tυổı Dầո

Vàο‌ ոҺữոɡ ոɡàу ոhữոɡ ոɡàу cuối ṭháոg 11ÂL ոàу, ᴄ‌ôոɡ νıệᴄ‌ Ӏàɱ ăո ᴄ‌ủɑ ոɡườı ṭυổı Dầո ѕẽ ᴄ‌ựᴄ‌ ⱪỳ ṭҺυậո Ӏợı, ṭàı Ӏộᴄ‌ ṭҺăոɡ Һο‌ɑ, Һầυ ƅ‌ɑο‌ Ӏúᴄ‌ ոàο‌ ᴄ‌ũոɡ гủոɡ гỉոҺ ṭıềո ƅ‌ạᴄ‌

Vớı νậո ṭгìոҺ ᵭɑոɡ ոҺυậո pҺát, гựᴄ‌ гỡ ṭҺì Dầո ոêո ṭăոɡ ɱạոҺ ᵭầυ ṭư, ⱪҺɑı ṭгươոɡ ṭҺươոɡ Һıệυ ᵭể ɡặp Һáı ṭҺêɱ ոҺıềυ ṭҺàոҺ ᴄ‌ôոɡ ɱớı ṭгο‌ոɡ ṭươոɡ Ӏɑı.

TҺêɱ νàο‌ ᵭó, Dầո ᴄ‌òո ᴄ‌ó Һộı ɡặp ᴄ‌ố ոҺâո ոăɱ хưɑ ɱìոҺ ṭừոɡ ɡıúp ᵭỡ. Cả Һɑı ṭươոɡ ṭгợ ոҺɑυ, νượt զυɑ ոҺữոɡ ⱪҺó ⱪҺăո ѕɑυ ոàу ᵭể хâу d‌ựոɡ ᴄ‌υộᴄ‌ ѕốոɡ ɡıàυ ѕɑոɡ.

ẢոҺ ɱıոҺ Һọɑ: Iոtегոеt

Vàο‌ ոhữոɡ ոɡàу cuối  ṭháոg 11 ÂL ոàу, ᴄ‌ôոɡ νıệᴄ‌ Ӏàɱ ăո ᴄ‌ủɑ ոɡườı ṭυổı Dầո ѕẽ ᴄ‌ựᴄ‌ ⱪỳ ṭҺυậո Ӏợı, ṭàı Ӏộᴄ‌ ṭҺăոɡ Һο‌ɑ, Һầυ ƅ‌ɑο‌ Ӏúᴄ‌ ոàο‌ ᴄ‌ũոɡ гủոɡ гỉոҺ ṭıềո ƅ‌ạᴄ‌.

Tυổı Mùı

Tгο‌ոɡ  ոhữոɡ ոɡàу cuối ṭháոg 11 ÂL, ոɡườı ṭυổı Mùı ѕẽ ᴄ‌ó ᴄ‌ơ Һộı хο‌ɑу ᴄ‌Һυуểո ᴄ‌àո ⱪҺôո, pҺất Ӏêո ɡıàυ ᴄ‌ó.

Bɑο‌ ոҺıêυ ⱪҺó ⱪҺăո ᴄ‌ựᴄ‌ ⱪҺổ ṭгướᴄ‌ ᵭó ɱà Mùı pҺảı ᴄ‌Һịυ ѕẽ ոҺɑոҺ ᴄ‌Һóոɡ զυɑ ᵭı ɱà ƅ‌ù ᵭắp Ӏạı Ӏà ṭгăɱ ոɡàո ɱɑу ɱắո, ṭàı Ӏộᴄ‌.

Sự ոɡҺıệp ᴄ‌ủɑ ᴄ‌ο‌ո ɡıáp ոàу ѕẽ ոɡàу ᴄ‌àոɡ ṭıếո ƅ‌ướᴄ‌, ṭҺăոɡ Һο‌ɑ ᵭạt ᵭỉոҺ νớı ոҺıềυ ᴄ‌ơ Һộı ᵭổı ᵭờı ᵭɑոɡ ᴄ‌Һờ Mùı ոắɱ Ӏấу.

Cáᴄ‌ ոɡҺề ṭɑу ṭгáı ᴄ‌ủɑ ոɡườı ɱệոҺ Mùı ѕẽ pҺát Һυу ᵭượᴄ‌ Һết ɡıá ṭгị ᴄ‌ủɑ ᴄ‌ҺíոҺ ոó, νà ɱɑոɡ νề ոҺữոɡ ⱪҺο‌ảո ṭıềո ⱪҺôոɡ ոҺỏ ᴄ‌Һο‌ ᴄ‌Һủ ɱệոҺ.

Tυổı Nɡọ

Nhữոɡ ոɡàу cuối ṭháոg 11 ÂL ոàу, ոɡườı ṭυổı Nɡọ ѕẽ ᵭóո νề ɱυôո νàո ṭàı Ӏộᴄ‌, ṭıềո ƅ‌ạᴄ‌ d‌ồı d‌àο‌, ᴄ‌υộᴄ‌ ᵭờı pҺất Ӏêո ṭгôոɡ ṭҺấу. Cο‌ո ɡıáp ɱɑу ɱắո ⱪҺôոɡ ᴄ‌Һỉ ᵭỏ νậո ṭгο‌ոɡ ᴄ‌υộᴄ‌ ѕốոɡ ɱà ѕự ոɡҺıệp ᴄ‌ũոɡ νıêո ɱãո ⱪҺôոɡ ⱪéɱ.

Nɡọ ѕẽ Ӏıêո ṭụᴄ‌ ɡặt Һáı ᵭượᴄ‌ ոҺıềυ ṭҺàոҺ ᴄ‌ôոɡ Ӏớո ṭгο‌ոɡ ᴄ‌ôոɡ νıệᴄ‌, d‌ầո Ӏấу ᵭượᴄ‌ ѕự ṭıո ṭưởոɡ ᴄ‌ủɑ ᴄ‌ấp ṭгêո, ᴄ‌Һứᴄ‌ νụ ṭҺеο‌ ᵭó ᴄ‌ũոɡ ṭҺăոɡ Ӏêո ⱪҺôոɡ ít. NҺữոɡ ⱪҺο‌ảո ṭҺυ ոҺập ᴄ‌ủɑ Nɡọ ѕẽ ᵭượᴄ‌ ոâոɡ ᴄ‌ɑο‌, ṭıềո ṭàı ոɡàу ᴄ‌àոɡ d‌ư d‌ả.

*TҺôոɡ ṭıո ƅ‌àı νıết ᴄ‌Һỉ ɱɑոɡ ṭíոҺ ᴄ‌Һất ṭҺɑɱ ⱪҺảο‌ νà ᴄ‌Һıêɱ ոɡҺıệɱ!

Đàn bà sống vì con, còn đàn ông sống vì ai?

Đàn bà có con, cả cuộc sống thu lại chỉ ở đôi mắt thơ ngây của đứa trẻ. Vì con, họ có thể hy sinh mọi thứ, chịu đựng mọi thứ trên đời.

Trong những khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời buộc phải đưa ra lựa chọn, con người ta sẽ bộc lộ được bản chất của mình. Đàn ông luôn miệng nói rằng thương vợ, thương con nhưng rồi họ sẽ chọn những gì tốt nhất cho họ. Còn đàn bà, khi có con, họ sẽ quên cuộc đời mình chỉ để sống cho con.

Tôi đã từng nghĩ chị hàng xóm của mình là người đàn bà ngu ngốc. Ngu ngốc khi chấp nhận sống chung với một người chồng tệ bạc đến vậy. Anh ta ngoại tình, khi chị bắt gặp anh ta không những không xấu hổ còn tuyên bố: “Hoặc ly dị hoặc chấp nhận sống như thế”.

Anh ta trên danh nghĩa là chồng chị, vẫn chu cấp tiền nuôi con nhưng vẫn có nhân tình bên ngoài. Nếu là tôi hẳn đã điên tiết tát cho anh ta vài bạt tai rồi dắt con ra khỏi nhà. Còn chị, gật đầu đồng ý trong nước mắt.

Một lần vài tôi bắt gặp chị khóc. Nhìn thấy tôi, chị lau vội dòng nước mắt rồi nói cười giả lả. Tôi biết chị đau, biết lòng chị tê tái khi sống với chồng. Nhưng tại sao chị không bỏ anh ta đi? Sống với anh ta có ngày nào vui mà phải cam chịu như vậy? Một lần, tôi mạnh dạn nói với chị như thế. Chị nhìn tôi rồi lắc đầu: “Em chưa làm mẹ nên không hiểu được đâu, chị còn con của chị nữa em à!”.

Đàn bà có chồng ngoại tình, dĩ nhiên là đau nhưng chị còn có nhiều thứ để lo hơn là ngồi đó mà ôm nỗi đau khổ của mình. Li hôn rồi hai đứa con chị sẽ ở đâu? Chị lấy gì để nuôi chúng nó? Nhiều người nói bỏ chồng rồi dắt con đi làm thuê làm mướn kiếm tiền nuôi con.

Chị ít học, chẳng biết làm gì ngoài ba nghề dùng sức tay chân. Chị không sợ khổ, càng không sợ mình sẽ nghèo nhưng còn con chị thì sao? Ba mẹ chị vẫn lênh đênh trên sông, chị thấu hiểu cảnh sống cực khổ ấy.

Chị sợ con mình không được đi học, sợ con mình khổ, sợ lớn lên thiếu thốn vì ít chữ như mẹ. Thì thôi, chị cắn răng ở với chồng. Chị khổ nhưng con chị sung sướng, vẫn được đi học, đêm đêm vẫn yên giấc, vẫn lớn lên đủ cha đủ mẹ. Đàn bà có con, đổi bao nhiêu đắng chát, khổ đau để cho mình yên ấm vẫn cam lòng.

Tôi bây giờ mới thật sự hiểu cho nỗi lòng của người đàn bà mình từng cho là “ngu ngốc”. Tôi càng thương chị bao nhiêu lại thấy chồng chị tệ bạc bấy nhiêu. Rốt cuộc thì anh ta vẫn không sợ người ta dị nghị, không sợ xấu hổ với con cái vẫn cứ sống vì bản thân của mình.

Anh ta có nhân tình để thỏa mãn ham muốn xác thịt, có một gia đình và người vợ vẫn tần tảo lo cho con mình. Như thế không phải là sung sướng hay sao? Còn đàn bà như chị, quên mình đi sống chỉ vì con.

Trái tim phụ nữ là thế, yêu hết mình để rồi khi rơi vào tột cùng của đau khổ họ mới nhận ra mình đã sai. Họ khóc trong tuyệt vọng… và rồi tìm lại được chính mình trong bước đường cùng đó.

Phụ nữ hãy nhớ, ở đời, lòng người nông sâu khó đoán định nhất. Đặc biệt là trái tim đàn ông, hôm nay có thể họ yêu bạn hết mình nhưng rồi ngày mai, có thể họ sẽ vì danh vọng, vì ai khác mà nhẫn tâm phản bội bạn.

Phụ nữ đừng quên, đàn ông cũng kỳ lạ lắm, một khi họ đã không còn yêu, họ sẽ rất lạnh lùng, tàn nhẫn. Khi còn yêu, họ sẽ luôn theo dõi từng bước đi của chúng ta, bất kỳ điều gì chúng ta làm họ cũng sẽ quan tâm và ở bên ta.

Khi hết yêu, họ lại trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Ngay cả con cái lúc ấy với họ cũng chẳng còn ý nghĩa. Họ có thể chọn thú vui của mình chứ chẳng chọn vợ chọn con trong đời. Vậy nên người ta nói chẳng hề sai: đàn bà sống vì con còn đàn ông chỉ sống vì mình. Đó có lẽ cũng là lý do khiến đời đàn bà thường nhiều đau khổ, bất hạnh hơn đàn ông?

Xem thêm ; Đức Phật răn dạy “Người tử tế và bao dung cuối cùng sẽ được phúc báo”: Bạn đã đủ tử tế và bao dung?

Đức Phật răn dạy “Người tử tế và bao dung cuối cùng sẽ được phúc báo”: Bạn đã đủ tử tế và bao dung?

Trong cuộc sống, người nhân hậu sẽ luôn biểu hiện tấm lòng thơm thảo của họ ở mọi lúc, mọi nơi – họ sẽ luôn bao dung, độ lượng và mong muốn được giúp đỡ người khác. Vậy nên những việc họ làm sẽ khiến cho thế giới mỗi ngày trở nên tươi đẹp hơn.

  • Thấm thía lời Đức Phật dạy “Trưởng thành trong nghịch cảnh, tỉnh ngộ giữa bước đường cùng”
  • Đức Phật dạy “Con người chịu đựng tủi nhục và bất công càng nhiều thì trả nợ cuộc đời mình càng nhanh”: Tại sao lại nói vậy?
  • Giác ngộ lời Đức Phật dạy “cầm bùn ném người khác, dù trúng hay không thì tay bạn đã lấm bẩn”: Bạn hiểu được mấy phần?

Theo Phật giáo, những người lương thiện sẽ luôn mang bên mình nguồn năng lượng tích cực, khi thấy người gặp nạn thì họ sẽ không ngần ngại đứng lên để giúp đỡ. Người ta cứ bảo làm điều tốt cho người khác thì trước tiên bản thân phải có điều kiện thì mới làm được. Nhưng trên thực tế, quan niệm này hoàn toàn sai lầm, bởi cứ làm cho tốt những gì trong phạm vi phải làm thì bạn đang là người tử tế. Người tử tế chắc chắn sẽ mang đến lợi ích cho những người xung quanh mình mà không cần phải cố gắng đi tìm những việc tốt để làm.

Sống trên đời, việc bạn luôn đúng không quan trọng bằng việc bạn luôn sống tử tế. Có thể thấy được rằng, chúng ta bị mắc kẹt với mong muốn được công nhận là đúng và với mong đợi mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo. Tuy nhiên thì mọi thứ sẽ thay đổi theo thời gian. Việc có thể tìm ra rằng chúng ta đúng hay sai là những gì thực sự rất tổn thương. Dù vậy, mong muốn được công nhận là đúng đắn không phải luôn bắt nguồn từ sự nhận thức chân chính, đáng chú ý là khi cái giá mà bạn phải trả cho nó đi kèm với sự thiếu tử tế, thiếu kiên nhẫn hay thậm chí là vô cảm.

Những người lương thiện sẽ luôn mang bên mình nguồn năng lượng tích cực, khi thấy người gặp nạn thì họ sẽ không ngần ngại đứng lên để giúp đỡ

Những người tử tế họ sẽ chẳng lừa ai nên họ cũng không bị ai lừa, nếu như thứ gì của mình mất đi thì Trời sẽ mang nó về. Họ là những người tin vào thiện ác hữu báo và chỉ để tâm đến việc thiện, những gì bản thân phải chịu đựng ngày hôm nay họ sẽ được bù đắp ở trong tương lai.

Xem thêm:

  • Đức Phật chỉ dạy “Cho người khác niềm vui chính là tặng cho mình nụ cười”: Bạn đã làm được chưa?
  • Giác ngộ lời Đức Phật: Đừng để cảm xúc tiêu cực lấn át bản thân, hãy học cách nắm bắt chính mình

Người xưa có câu: “Mưu sự tại Nhân – Hành sự tại Thiên” ám chỉ sang hèn thọ yểu vốn đã được an vào theo thiên mệnh. Hay câu nói “trên đầu ba thước có thần linh” – ám chỉ những việc làm của con người thần đều ghi chép lại, đạo trời có nhân có quả, một khi thấu hiểu được đạo lý này thì con người ắt sẽ sống trong hoan lạc yên vui. Sống thiện lương chính là khi thấm nhuần những điều đẹp nhất của sinh mệnh, dùng tâm để cảm nhận chúng ta có thể sẽ lĩnh hội được loại thiện lương khác nhau, làm ấm cho người nhưng cũng sẽ làm thơm cho bản thân mình. Hơn thế, người thiện lương sẽ luôn sống đúng mực, tôn trọng đạo nghĩa, tin luật nhân quả và thiện ác hữu báo, không ai có thể thoát khỏi được vòng quay thiên ý. Một khi người khác gặp khó khăn thì việc khoan dung với người cũng là dành cho bản thân một lối thoát.

Những người tử tế họ sẽ chẳng lừa ai nên họ cũng không bị ai lừa, nếu như thứ gì của mình mất đi thì Trời sẽ mang nó về

Còn nếu như bạn muốn trở nên thú vị thì hãy sống lạc quan, nếu như bạn muốn được hài lòng thì hãy làm người khác hài lòng còn nếu như bạn muốn được giúp đỡ thì hãy luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Nên nhớ, đừng bao giờ khiến cho người khác không có đường lui. Sống trên đời, danh vọng hay của cải sẽ thay đổi nhưng lòng tốt thì không bao giờ mất. Bởi vì thiện lương cũng giống như xương sống của mỗi người đồng thời cũng là nguồn cội của vận may. Khi làm điều tốt thì chúng ta luôn sống cao đầu mà không hổ thẹn với trời đất, phúc khí cũng tự đến, cuộc sống vì thế mà an nhàn không có nhiều vướng bận âu lo.

Bên cạnh đó, khiêm nhường là việc nên làm. Chính vì thế hãy giữ khuôn mặt luôn hướng về ánh mặt trời và bóng tối sẽ ngã phía sau. Sống ở đời cũng không phải nhọc sức tranh giành hơn thua với người khác, bởi vì nhường nhịn không phải là yếu hèn hay thiện lương cũng không phải là dại dột. Một khi trọng tình nghĩa, đó không phải là mình quá câu nệ mà là vì muốn có được những khoảnh khắc tuyệt đẹp bên những người bạn của mình, không nỡ từ bỏ đi tình bạn tốt đẹp cũng không nên che dấu tình cảm trong trái tim mình.

Chu Thành Vương khuyên bảo quân rằng “Tất hữu nhẫn, kỳ nãi hữu tể; hữu dung, đức nãi đại”. Tạm dịch như sau: Nhất định phải nhẫn nhịn mới có thể thành công, có thể khoan dung với người thì đạo đức tu dưỡng mới nâng cao lên.

Nhẫn chính là một cảnh giới mà khi đạt được chúng ta sẽ không ngừng buông bỏ. Cái nhẫn của Phật gia, cái nhẫn của Đạo gia bởi vì chân lý có thể buông xả hết thảy mọi thứ trên thế gian, thậm chí là xả thân vì đạo, tâm đại nhẫn tựa như kim cương hay vững như bàn thạch.

Tu dưỡng cũng chính là một phẩm chất, đạo đức, khí chất cũng như sự lĩnh hội đối với sinh mệnh của một người. Nó sẽ là một loại trình độ mà đòi hỏi con người cần phải rèn luyện, bồi dưỡng lâu dài mới có thể đạt được. Một con người có tu dưỡng hay không, không phải căn cứ vào địa vị, tiền bạc hay dung mạo mà đánh giá được. Ai trong chúng ta cũng thường nghe câu: “Thượng thiện nhược thủy”, ý nói thiện cao nhất là nước. Một người khi muốn giữ được bản thân giống như đặc tính cao đẹp của nước thì trước hết phải có sự chân thật.

Khiêm nhường là việc nên làm

Và bản tính chân thật chính là kho báu trời sinh của mỗi người. Một người khi có tính chân thật, tấm lòng chân thành thì khi đối xử với người nhà sẽ đạt đến mức “chí thân, chí hiếu, chí tình, chí thâm” – ám chỉ thân nhất, hiếu thảo nhất, yêu thương nhất và sâu sắc nhất. Còn khi đối đãi với bạn bè, họ sẽ không có tâm tính toán, mưu mô mà luôn trong sáng vô tư, hết lòng. Còn đối với người khác thì họ sẽ có thể khoan dung rộng lượng và không so đo thiệt hơn. Vậy nên, nếu như bạn muốn thành công trong thiên hạ thì phải chăm chỉ tu dưỡng, làm nhiều việc thiện, tích nhiều phước đức bởi tất cả phúc phận của con người là do quá trình tu dưỡng nhân phẩm mà nên.